Gỗ


Đã có một thời, khúc sông Hồng đi qua Hà Nội là nơi tập kết   những sản vật của rừng như tranh tre, nứa lá và đặc biệt là Gỗ.

 

 

Thời đó cứ hè sang những đứa trẻ chúng tôi thường ra sông Hồng tắm, từ Chèm, Nhật Tân, Phúc Xá, Phúc Tân đến bến Chương Dương. Trải dài hàng chục cây số kéo ra đến ngoại thành là những bè gỗ nối tiếp nhau. Nói thế để mọi người hình dung ra Gỗ đã ăn vào tiềm thức và xa xưa đến độ chẳng ai buồn tìm hiểu mà cứ mặc định rằng gỗ ở đây là hiển nhiên như thế.

 

 

Thời đó, những cây gỗ to được đẵn ra làm nhà, những cây gỗ quý thì làm đồ nội thất. Vì độ bền và đẹp trong nội thất hay ngoại thất mà gỗ ngày càng được ưa chuộng. Tận thu và không được bảo tồn, rừng ngày càng cạn kiệt, gỗ tự nhiên được dần thay thế bằng gỗ công nghiệp hay các vật liệu khác, và nghề Mộc – Thợ mộc cũng dần bị mai một.

 

 

Những vũ điệu đục khắc đào hoa hay những kiệt tác do những thợ cả lâu năm làm nên không còn xuất hiện nhiều như trước. Những người mơ mộng – The Dreamers lo sợ một ngày nào đó sản phẩm thuần mộc ko còn tồn tại nữa mà thay vào đó là những sản phẩm công nghiệp. Nhưng chúng tôi cũng băn khoăn về việc gìn giữ môi trường, ko cổ suý cho việc chặt phá cây rừng, vì vậy Dreamers đã tìm đến và sử dụng loại gỗ tự nhiên trồng công nghiệp ngắn ngày với công nghệ hiện đại, tẩm sấy và ủ tự nhiên để diệt nấm mốc, tạo ra những sản phẩm mang đầy tình nghệ thuật.

 

 

 

 

 

Những cây gỗ công nghiệp ngắn ngày như óc chó, sồi, tần bì, Acacia … đc chung tôi đưa vào những sản phẩm nội thất. Đặc biệt, những đầu mẩu gỗ thừa được tận dụng và sáng tạo ra những sản phẩm nhỏ dành cho bếp, những sản phẩm nhỏ xinh tạo ra một căn bếp giá trị và đầy chất thơ cho ngôi nhà cuản những người mơ mộng.

 

 

Related post